Các thuộc tính của âm thanh có tính nhạc

2. Các thuộc tính của âm thanh có tính nhạc

Chúng ta đảm nhiệm một số lượng lớn những âm thanh khác nhau, nhưng không phải mọi âm thanh đều được dùng trong âm nhạc. Thính giác của ta phân biệt những âm thanh có tính nhạc và những âm thanh có đặc thù tiếng động .
Những âm thanh có đặc thù tiếng động không có cao độ đúng chuẩn, thí dụ tiếng rít, tiếng kẹt cửa … và cho nên vì thế không hề sử dụng trong âm nhạc .

Đặc tính của âm thanh có tính nhạc được xác định bởi ba thuộc tính là độ cao, độ mạnh và âm sắc.

Ngoài ra, độ dài của âm thanh cũng có ý nghĩa to lớn trong âm nhạc. Độ dài của âm thanh không làm đổi khác đặc thù vật lí, nhưng đứng trên quan diểm âm nhạc, vì là 1 trong những thuộc tính, nó lại có ý nghĩa quan trọng bậc nhất ( ngang hàng với những thuộc tính cơ bản ) .

Cao độ của âm thanh phụ thuộc vào tần sô dao động của vật thể rung. Dao động càng nhiều, âm thanh càng cao và ngược lại.

Độ mạnh (Cường độ) của âm thanh phụ thuộc vào sức mạnh của những dao động, tức là phụ thuộc vào quy mô dao động của vật thể – nguồn âm thanh. Không gian trong đó diễn ra các dao động gọi là biên độ dao động. Biên dộ dao động càng rộng âm thanh càng to và ngược lại.

Âm sắc là khía cạnh chất lượng của âm thanh, là màu sắc của nó. Để xác định đặc điểm của âm sắc, người ta sử dụng những tính từ thuộc các lĩnh vực cảm giác khác nhau. Ta biết rằng mỗi nhạc cụ hoặc mỗi giọng đều có âm sắc riêng. Cùng 1 âm thanh có cao độ nhất định, nhưng do các loại nhạc cụ khác nhau phát ra thì mỗi nhạc cụ có một màu sắc riêng.

Sự khác biệt của âm sắc tùy thuộc vào thành phần những âm cục bộ mà ở mỗi âm thanh đều có.

Các âm cục bộ ( bồi âm ) được cấu trúc nên do hình thái phức tạp của sóng âm .

Độ dài (Trường độ) của âm thanh phụ thuộc vào độ dài của các dao động của nguồn phát âm. Chẳng hạn, quy mô dao động lúc âm thanh bắt đầu vang càng rộng thì thời gian nhân vang càng kéo dài trong điều kiện nguồn phát âm được rung tự do.